<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Kazzi.NET &#187; dave-barry</title>
	<atom:link href="http://kazzi.net/tag/dave-barry/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://kazzi.net</link>
	<description>A short and boring log site.</description>
	<lastBuildDate>Mon, 12 Sep 2011 02:31:22 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.2</generator>
		<item>
		<title>Hãy gáy nếu bạn đã lập gia đình và không thể chế ngự cơn giận dữ của mình</title>
		<link>http://kazzi.net/other/hay-gay-neu-ban-da-lap-gia-dinh-va-khong-the-che-ngu-con-gian-du-cua-minh.html</link>
		<comments>http://kazzi.net/other/hay-gay-neu-ban-da-lap-gia-dinh-va-khong-the-che-ngu-con-gian-du-cua-minh.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 May 2007 13:51:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>slump</dc:creator>
				<category><![CDATA[Other]]></category>
		<category><![CDATA[Vietnamese]]></category>
		<category><![CDATA[dave-barry]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kazzi.net/other/hay-gay-n%e1%ba%bfu-b%e1%ba%a1n-da-l%e1%ba%adp-gia-dinh-va-khong-th%e1%bb%83-ch%e1%ba%bf-ng%e1%bb%b1-c%c6%a1n-gi%e1%ba%adn-d%e1%bb%af-c%e1%bb%a7a-minh.html</guid>
		<description><![CDATA[Tiểu phẩm này của Dave Barry được đăng trên tờ Miami Herald vào ngày 31/07/1994. Chủ đề dành cho những người đã lập gia đình ngày hôm nay, đó là: chế ngự cơn giận dữ Kể cả những cặp được xem là &#8220;hoàn hảo&#8221; cũng phải trải qua xung đột. Hãy lấy những con ngỗng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Tiểu phẩm này của Dave Barry được đăng trên tờ Miami Herald vào ngày 31/07/1994.</em></p>
<p>Chủ đề dành cho những người đã lập gia đình ngày hôm nay, đó là: chế ngự cơn giận dữ</p>
<p>Kể cả những cặp được xem là &#8220;hoàn hảo&#8221; cũng phải trải qua xung đột. Hãy lấy những con ngỗng Canada làm ví dụ.</p>
<p><span id="more-11"></span>Chúng ở với nhau cả đời, vì thế mà người ta tự nhiên công nhận rằng chúng hết sức hoà hợp; khi nhìn thấy một đôi ngỗng đang bay trên đầu, cất tiếng kêu quạc quạc, họ thường thốt lên &#8220;Ôi, nhìn kìa, chúng thật là LÃNG MẠN!&#8221;. Điều mà họ không nhận ra là khi ngỗng gáy, đó chính là lúc chúng đang tranh luận. (&#8220;Anh có CHẮC là chúng ta đang bay về phương Bắc không?&#8221; &#8220;CHẮC CHẮN, mẹ kiếp.&#8221; &#8220;Ôi, em nghĩ chúng ta phải hỏi ai đó mất&#8221;). Lí do duy nhất để loài ngỗng sống với nhau cả đời đó là vì chúng không có tiền để thuê luật sư.</p>
<p>Mọi chuyện cũng tương tự với loài người. Ngay cả khi bạn rất yêu một người, bạn cũng sẽ phải nhận ra rằng người đó có những sở thích rất khó chịu, như việc để cái cắt móng chân ở khắp nơi trong nhà và coi đó là một phần của nghệ thuật sắp đặt; hay việc không chịu vứt vỏ của gói khoai tây chiên đi sau khi đã chén sạch sành sanh chỉ trừ ba hột muối khô chui tít trong góc; hoặc là việc bí mật cưới một người khác; hoặc suốt ngày ngồi hát bài &#8220;Chú Ngựa Không Tên&#8221;; hoặc là trả lời bất kì câu nói nào của bạn &#8211; kể cả khi câu nói đó là một thực tế ví dụ như Montpelier là thủ phủ của Vermont &#8211; bằng câu nói &#8220;Ồ, đó chỉ là quan điểm CỦA ANH&#8221;.</p>
<p>Không cần biết bạn yêu người bạn đời của mình đến mức nào, thì mối quan hệ trong trắng và đẹp như mơ của bạn cũng sẽ bị phá hỏng bởi những cơn giận dữ không đáng, những thứ mà nếu bị bỏ qua, sẽ dần dần mưng lên thành một cơn thịnh nộ nghiêm trọng và có thể bùng phát, bắn ra tung toé khắp nơi những thứ ghê gớm mà tôi không muốn tiếp tục nói ra trong bài viết này. Nhưng đó chính là lí do mà các bạn, những cặp đã kết hôn phải học cách chế ngự cơn giận của mình.</p>
<p>Nói đến ví dụ điển hình cho việc chế ngự cơn giận của các cặp vợ chồng, tôi muốn kể cho các bạn một sự kiện đã diễn ra cách đây vài năm, trong đó có sự góp mặt của em trai tôi, Sam, và vợ của chú ấy, Pat, khi cả gia đình đang trên chuyến đi nghỉ dài bằng ô tô. Sau nhiều giờ ở trên đường, họ tới được Charleston, South Carolina, nơi mà họ muốn đến thăm một người bạn cũ của gia đình. Pat là người lái xe, còn Sam thì chỉ đường, và họ tranh luận về con đường mà Sam đang chỉ. (Nếu bạn không thể hiểu tại sao một vấn đề rất nhỏ như thế cũng có thể làm cho một cặp vợ chồng cãi nhau, thì bạn sẽ mãi mãi không bao giờ lập gia đình được).</p>
<p>Vì thế, Pat quyết định, thôi được, nếu Sam nhớ đường tốt như thế, thì tốt hơn hết ANH TA nên lái cái xe ngu ngốc này. Cô ấy đi ra ngoài, sập cửa trước, mở cửa sau và vào đó ngồi cùng cậu con trai hai tuổi của hai người, Daniel. Nhưng sau đó, Pat lại nghĩ, tại sao mình lại phải ngồi ghế sau như một đứa trẻ con? Vì thế, cô ấy lại sập cửa sau. Nhưng trước khi Pat kịp mở cửa trước, Sam, lúc đó nghĩ rằng Pat đã ở trong xe, lái xe đi. Pat bị bỏ mặc đứng giữa đường, không có một xu, mặc một cái áo phông và một cái váy ngắn và tự dưng trở thành một đối tượng hư hỏng</p>
<p>&#8220;Ê, cô em xinh đẹp!&#8221; một giọng đàn ông cất lên.</p>
<p>Trong khi đó, ở trong xe, Sam đang lái xe với sự tập trung mãnh liệt, cao độ, chú ý tới từng biển báo, rẽ phải, rẽ trái với ý nghĩ rằng phải cho Pat thấy anh nhớ đường chính xác như thế nào. Cho tới khi anh lái xe đi được một đoạn khá xa, và nhận ra nãy giờ chẳng thấy Pat nói gì.</p>
<p>&#8220;Pat?&#8221; anh ta hỏi.</p>
<p>Im lặng.</p>
<p>&#8220;Daniel,&#8221; Sam nói, với giọng cố bình tĩnh nhất có thể, &#8220;có mẹ ở đó không con?&#8221;</p>
<p>&#8220;Không&#8221;, Daniel nói.</p>
<p>&#8220;OK, Daniel&#8221; Sam nói, trong khi lập tức quay xe 180 độ &#8220;Hãy bình tĩnh&#8221; Sam trở nên hoảng loạn.</p>
<p>Trong khi đó, quay lại với đối tượng hư hỏng của chúng ta, Pat, đang cố bước nhanh khỏi những ánh mắt hau háu của hội đàn ông trên đường, tìm thấy một bến xe bus và một bốt điện thoại, cô gọi 911 và kể về tình huống của mình.</p>
<p>&#8220;Cô TUYỆT ĐỐI KHÔNG được bước ra ngoài&#8221; Người trực 911 nói.</p>
<p>Trong khi đó, Sam, lúc này đang phóng như điên trên đường, đồng thời nhắc Daniel phải bình tĩnh đã tìm lại được chỗ mà anh ta bỏ Pat lại. Sam nhìn thấy một viên cảnh sát, chạy tới và kể lại thật nhanh những gì đã xảy ra.</p>
<p>Viên cảnh sát nói &#8220;Anh bỏ vợ anh ở CHỖ NÀY?&#8221;. Không thêm một lời nào, viên cảnh sát chạy đến chiếc xe tuần tra, quay đầu và rồ máy chạy thẳng. Sam sau này chưa lần nào gặp lại anh ta.</p>
<p>Trong khi đó, tại bến xe bus, một viên cảnh sát khác, được 911 gửi đến, tìm thấy Pat và nghe cô phân trần.</p>
<p>&#8220;Chồng tôi và tôi xảy ra bất đồng ý kiến,&#8221; cô nói, &#8220;và&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Ồ&#8230;&#8221;, viên cảnh sát nói. &#8220;Một vụ bạo hành gia đình.&#8221;</p>
<p>&#8220;Không,&#8221; Pat nói. &#8220;Nó KHÔNG PHẢI là bạo hành gia đình. Chồng tôi chỉ&#8230;&#8221;</p>
<p>Một cảnh sát khác lại đến.</p>
<p>&#8220;Hey,&#8221; viên cảnh sát thứ nhất nói. &#8220;Tôi có một vụ bạo hành ở đây.&#8221;</p>
<p>&#8220;Nó KHÔNG PHẢI là bạo hành&#8221;, Pat nói.</p>
<p>Pat được đưa đến sở cảnh sát, ở đó viên cảnh sát gọi điện đến nhà người bạn cũ &#8211; người duy nhất mà Pat biết trong thành phố &#8211; và giải thích câu chuyện.</p>
<p>&#8220;Chúng tôi gặp một vụ bạo hành và Pat Barry đang ở đây,&#8221; viên cảnh sát nói.</p>
<p>&#8220;NÓ KHÔNG PHẢI LÀ MỘT VỤ BẠO HÀNH,&#8221; Pat nói chen vào ở phía ngoài.</p>
<p>Thật may là Sam cũng gọi điện cho người bạn, và sau đó anh và vợ đã được đoàn tụ ở sở cảnh sát, nơi mà Pat đã may mắn không bị ghép vào hình phạt cao nhất. Mọi thứ lại trở nên yên ổn ngoại trừ việc cho tới tận hôm nay Daniel vẫn luôn lo lắng mỗi khi mẹ cậu bé bước ra khỏi ô tô.</p>
<p>Dù sao tôi cũng hi vọng bài học kinh nghiệm của Sam và Pat đã cho các bạn, những cặp vợ chồng, thấy được tầm quan trọng của việc chế ngự cơn thịnh nộ và cách sử dụng những biện pháp tâm lí để xử lí những xung đột trong cuộc hôn nhân của các bạn. Ví dụ như, cho những chuyến du lịch dài, tốt hơn là chúng ta nên ngồi trong cốp xe.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://kazzi.net/other/hay-gay-neu-ban-da-lap-gia-dinh-va-khong-the-che-ngu-con-gian-du-cua-minh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Côn trùng &#8211; loài vật rất thông minh</title>
		<link>http://kazzi.net/other/con-trung-loai-vat-rat-thong-minh.html</link>
		<comments>http://kazzi.net/other/con-trung-loai-vat-rat-thong-minh.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 Sep 2006 03:08:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>slump</dc:creator>
				<category><![CDATA[Other]]></category>
		<category><![CDATA[Vietnamese]]></category>
		<category><![CDATA[dave-barry]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://kazzi.net/other/dave-barry-con-trung-loai-v%e1%ba%adt-r%e1%ba%a5t-thong-minh.html</guid>
		<description><![CDATA[Tiểu phẩm này của Dave Barry được đăng trên tờ Miami Herald vào ngày 25/08/1996. Chủ đề khoa học mà tôi đưa ra cho các bạn hôm nay là: Trí Thông Minh Của Côn Trùng. Tôi không biết các bạn như thế nào, nhưng riêng tôi thì luôn cảm thấy hài lòng với ý kiến [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>    <em>Tiểu phẩm này của Dave Barry được đăng trên tờ Miami Herald vào ngày 25/08/1996.</em></p>
<p>    Chủ đề khoa học mà tôi đưa ra cho các bạn hôm nay là: Trí Thông Minh Của Côn Trùng. Tôi không biết các bạn như thế nào, nhưng riêng tôi thì luôn cảm thấy hài lòng với ý kiến cho rằng các loài côn trùng đều ngu ngốc. Ví dụ như, khi tôi đang ở ngoài trời, rồi một con ong đậu xuống đầu tôi, sau đó bắt đầu bò bò trên đầu tôi &#8212; làm tôi sợ cứng cả lại với ý nghĩ rằng nếu tôi động đậy, con ong sẽ nổi đoá lên và chích cho tôi một phát vào mắt. Với những tình huống như thế, tôi luôn tự động viên mình bằng ý nghĩ: &#8220;Con ong này không muốn làm hại mình đâu mà! Bộ não nhỏ tí của nó đang rối lên! Nó nghĩ rằng mình là một bông hoa!&#8221;.</p>
<p>    <span id="more-10"></span>Nhưng vừa rồi, tôi có nhận được một cảnh báo của độc giả Greg Stevens, qua một mẩu tin từ hãng tin Reuters (xin phát âm là &#8220;Associated Press&#8221;) nói về một thí nghiệm, được thực hiện bởi các nhà khoa học chuyên nghiên cứu về ong ở trường Đại học Mở Berlin, trong đó nêu lên rằng, loài ong thật ra không ngu ngốc tẹo nào cả.</p>
<p>    Bài báo phát biểu rằng, hai nhà khoa học, tên là Lars và Karl, đã dựng lên nhiều điểm dừng giữa tổ ong và chỗ lấy mật. Sau khi những con ong đã xác định được điểm lấy phấn hoa, Lars và Karl liền bắt đầu thay đổi vị trí của các điểm dừng cũng như chỗ lấy phấn hoa. Và kết quả thật bất ngờ: Cả Lars và Karl đều đã chết do bị ong đốt vào mắt.</p>
<p>    Không, thật ra họ đã khám phá ra rằng: những con ong đã xác định điểm lấy phấn bằng cách đếm những điểm dừng. Đúng vậy! Loài ong biết đếm! Điều đó có nghĩa là loài ong, xét về khía cạnh toán học, đã giỏi hơn hầu hết số học sinh Trung học của nước Mĩ. Và điều đó cũng có nghĩa rằng, trái ngược với niềm tin lúc trước của tôi, khi một con ong đang lang thang trên đầu tôi, nó biết chính xác rằng nó đang ở đâu. Thậm chí nó còn nghĩ rằng:</p>
<p>    &#8220;Ha ha! Lão già đang nghĩ mình đi tìm hoa, khi thật ra ta đang ở đây để lấy thông tin cho bài viết của ta, về việc lão già đã sợ cứng cả người như thế nào trong lúc ta đang ị lên đầu của lão! Ta không thể đợi tới lúc quay về tổ và nói cho mọi người biết toạ độ điểm dừng của cái lão ngốc này được!&#8221;</p>
<p>    Khám phá của người Đức làm cho các bạn không khỏi băn khoăn xem loài ong còn có những bí ẩn gì khác nữa không. Ví dụ như: tôi đã luôn luôn tự hỏi rằng thật ra chúng làm thế nào để có thể có mật. Tôi không tin rằng chúng tự làm ra mật. Chúng sẽ biết lấy thứ gì làm công cụ chứ.</p>
<p>    Tôi thì chưa bao giờ làm mật. Nhưng tôi đã từng làm kẹo, mà xét về mặt hoá học thì kẹo với mật đều ở chung một họ (cụ thể hơn, đó là &#8220;Họ Những Thứ Có Thể Có Trong Một Que Kem&#8221;) và tôi biết được rằng, để làm kẹo chúng ta cần ít nhất là một cái lò, cộng với một cái đồng hồ đo nhiệt dành cho kẹo. Cho nên tôi đoán rằng, nếu bạn có chẳng may li-vơ-phun tại những bụi cây ở gần tổ ong, có thể bạn sẽ tìm thấy một đống những cái chai nhựa rỗng, có hình dạng giống những chú gấu con.</p>
<p>    Nhưng mà đây mới thực là cái làm tôi lo sợ: Nếu loài ong biết đếm, chúng ta có thể kết luận một cách logic rằng chúng sẽ biết đọc. Vì thế, tôi muốn có một lời thông báo chân thành dành cho những chú ong nào tình cờ đi qua bài báo này: Tôi không phải là người đã phá chiếc tổ ong gần nhà Evan Thompson, tại Armonk, N.Y. vào năm 1961. Khi đó tôi có mặt, nhưng chính Evan mới là người châm lửa cho quả bom anh đào. Xin đừng làm tôi đau. Tôi rất lấy làm vui khi bạn ị lên đầu tôi. Ha ha! Tôi tin rằng Evan hiện giờ vẫn đang sống tại khu vực trung tâm New York. Cám ơn.</p>
<p>    Còn đây lại là một nỗi lo khác: Loài ong không phải là loài côn trùng thông minh duy nhất. Ở đây, tôi có một mẩu tin từ một ấn bản của tạp chí Khoa học Phổ thông phát hành năm 1995, được gửi đến cho tôi bởi Frank Schropfer, trong đó nói rằng loài gián có thể thể hiện những hành vi có trí tuệ ngay cả khi đầu của chúng không còn. Tôi không biết các bạn thể nào, chứ tôi thì còn chẳng biết là loài gián có đầu nữa. Tôi đã nghĩ rằng, giống như các thành viên khác của cái hội mà các nhà sinh vật học gọi là &#8220;Hội Của Những Con Vật Mà Ta Có Thể Thoải Mái Thả Nguyên Một Cuốn Tự Điển Lên&#8221;, loài gián chẳng qua chỉ là những cơ thể xấu xí màu nâu được gắn thêm chân và xúc giác. Thế nhưng mà chúng lại có đầu, và như tạp chí Khoa học Phổ thông viết, chúng &#8220;có thể sống thêm vài ngày&#8221; mà không có những cái đầu ấy.</p>
<p>    Nhưng đây mới là điều kì diệu: Các nhà nghiên cứu tìm ra rằng loài gián, khi bị mất đầu, chúng sẽ ngay lập tức xếp hàng và thể hiện những điệu nhảy theo kiểu đồng quê.</p>
<p>    Không, thực ra tờ Khoa học Phổ thông nói rằng những con gián không đầu, khi đã được điều trị bằng shock điện, có thể học cách chạy qua một mê cung. Không cần đầu, chúng có thể giải một mê cung trong khoảng thời gian 30 phút. Tôi e rằng loài người nếu không có đầu thì khó có thể phá được thành tích ấy, mặc dù chúng ta hoàn toàn có thể thực hiện thí nghiệm này bằng cách sử dụng những người tình nguyện là các nhà khoa học đến từ Viện Thuốc lá.</p>
<p>    Tôi cũng nghĩ rằng, chúng ta phải tìm ra, một cách chính xác, rằng những nhà nghiên cứu đã làm gì với những chiếc đầu gián. Rõ ràng là các bạn muốn một sự bảo vệ tối đa cho những sinh linh bé bỏng ấy. Các bạn sẽ không muốn chúng rơi vào những bàn tay tội lỗi</p>
<p>    NGƯỜI ĐƯA TIN: Bản tin tối của chúng tôi hôm nay sẽ nói về vụ việc lũ khủng bố vừa đe doạ rằng, nếu Chính phủ Mĩ không dâng cho chúng bang Cincinnati, chúng sẽ phát tán đầu gián thông qua lỗ hổng quốc gia của nguồn cung cấp bỏng ngô mà ta hay ăn khi xem phim. Ngay bây giờ, chúng tôi sẽ chuyển cầu truyền hình tới phát ngôn viên của Nhà Trắng, người sẽ đưa ra lời tuyên bố đáp lại.</p>
<p>    PHÁT NGÔN VIÊN: Tôi sắp oẹ ra mất.</p>
<p>    Tóm lại là, chúng ta thấy được vấn đề về trí thông minh của côn trùng đã không còn đơn giản như ta vẫn nghĩ nữa. Vì thế lần sau nếu có con muỗi nào đậu trên tay chúng ta, và chúng ta đang chuẩn bị đập nó, chúng ta nên tạm dừng lại và tự nhắc mình rằng con muỗi kia cũng có ý thức giống như chúng ta, và với quá trình huấn luyện và khích lệ đúng cách, nó có thể không chỉ biết đếm hay giải mê cung, mà cũng có thể còn biết cười, biết hát, biết tư duy trừu tượng và thậm chí cả biết làm thơ.</p>
<p>    Rồi sau đó chúng ta nên đập nó. Bởi vì chúng ta ghét thơ thẩn.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://kazzi.net/other/con-trung-loai-vat-rat-thong-minh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

